Cung đường vắng

Auteur : biyeubau

Cung đường vắng.
Mặt trời tắt nắng, bóng người lẻ loi đổ dài dưới ánh tà dương, che khuất nửa cung đường…


Nửa cung đường còn lại trống vắng, trống vắng hệt như chỗ khuất trong trái tim người…
Gió buông từng cơn xào xạc trong không gian hạn hẹp ấy, cuốn theo từng đám lá cào xé những ngóc ngách khô khốc lạnh lùng, hệt như tiếng cô đơn chà xát lên vết sẹo đang lành.


Những kí ức ấm áp lạnh lẽo ùa về.


“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tới tận nơi chân trời kia nhé” – Có một người, bằng một lời, lấp đầy được một khoảng trống trong tim. Trọn vẹn.


“Em đi đây. Hãy gặp em ở nơi chúng ta đã hẹn thề nhau” – Cũng là người đó, khiến cho khoảng trống vừa được lấp đầy kia rạn nứt như khi người ta thả rơi một viên pha lê.
Im lặng. Đó là khi khoảng trống lại trở về trạng thái ban đầu của nó. Chẳng còn gì cả. Chẳng còn gì.


Liệu ở nơi đánh dấu sự kết thúc kia, ai có thể tìm kiếm một sự khởi đầu ?


Hay đó là điều không thể nào chạm tới, cũng như việc cố lấp đầy khoảng trống kia cũng chỉ là vô vọng mà thôi ?


Xào xạc, xào xạc…


Gió vẫn cào xé không gian, sự trơ trọi lại càng khiến cõi lòng người thêm giằng xé…
Đưa tay chạm vào trái tim rỉ máu, lấp tạm đi khoảng trống, bóng người lặng lẽ bước.
Vẫn chỉ che khuất nửa cung đường.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top